Không lâu sau, Diệp Lương Yên chạy đến. Vừa nhìn thấy Cố Thời Viễn, cơn giận trong lòng cô bùng lên dữ dội. Cô lao tới, ánh mắt vừa đầy nước mắt vừa sắc bén như dao: “Cố Thời Viễn, anh có từng nghĩ xem, ai muốn hại Uyển Dao không? Giọng nói của cô, từng chữ như búa tạ giáng xuống. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương