“Nhưng nếu làm vậy, em sẽ phải đối mặt với hậu quả gì, em đã nghĩ tới chưa? “Tôi biết, nhưng tôi không muốn mỗi lần có tin đồn thất thiệt lại phải trốn tránh. Ánh mắt của Tạ Uyển Dao lạnh lẽo nhưng đầy kiên định. “Cố tổng, xin anh hãy đồng ý! “…… Người đàn ông lặng lẽ nhìn cô, không biết từ khi nào, ngón tay anh nhẹ nhàng lướt qua gò má cô. Tạ Uyển Dao giật mình, tưởng rằng anh lại phát điên chuyện gì đó, liền sững người đứng yên không dám nhúc nhích. Không biết bao lâu sau, Cố Thời Viễn nhẹ gật đầu, “Được. Chiều hôm sau, buổi họp báo diễn ra đúng như dự kiến. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương