Tạ Uyển Dao mím môi, không trả lời. Cô đúng là không có chỗ nào để đi, nhưng cô cũng không muốn ở lại đây. Ở đây, cô được xem là gì chứ? “Yên tâm, sẽ không ai tìm ra nơi này đâu.” Cố Thời Viễn nói xong liền mở cửa bước vào, để mặc cô đứng đó. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương