Diệp Lương Yên bất giác đỏ mặt, tai cũng nóng lên.

Giang Dục Đường nhìn cô ngượng ngùng như vậy, không kìm được mà cúi đầu hôn lên môi cô. Đôi môi mềm mại ngọt ngào như trong ký ức, anh khẽ mút lấy, không để cô có cơ hội lẩn trốn.

Diệp Lương Yên khẽ vùng vẫy, nhưng rồi lại dần dần vòng tay ôm lấy cổ anh, nhón chân lên…

Nụ hôn kết thúc, bàn tay to lớn của Giang Dục Đường đỡ lấy eo cô, ép sát cô vào người mình.

Diệp Lương Yên đỏ bừng mặt, giận dỗi: