Cuối cùng, khi đồ ăn được giao đến, dưới ánh mắt chờ đợi của anh, Uyển Dao ăn sạch gần hết số đồ ăn đã gọi.

Trước khi rời đi, anh nhìn cô một cái đầy ẩn ý, rồi buông một câu kỳ lạ:“Không có chuyện gì là không giải quyết được. Em tự bảo trọng.

Mãi đến khi anh đi xa rồi, Uyển Dao mới bừng tỉnh nhìn lại đống hộp thức ăn rỗng trên bàn.

Cô đột nhiên hiểu ra—

Hóa ra anh tưởng cô ăn những thứ này là vì chán đời, tự buông thả bản thân?