Lâm Văn Duyệt há hốc miệng vì kinh ngạc, còn Hoắc Huy Kiệt thì chỉ hơi bất ngờ nhưng cũng không ngoài dự liệu, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh và lạnh lùng như trước. Triệu Bác An cũng không giải thích gì, chỉ bình thản hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì? Lúc này, Phong Ca và đồng bọn biết không thể giấu giếm nữa, đành thuật lại toàn bộ chuyện Hoắc Huy Kiệt tìm đến bọn chúng. Sau đó, hắn thở dài một tiếng, “Tam thiếu gia, chuyện này không phải tôi không muốn giúp, mà là người đã thuê tôi, ngay cả mặt mũi hắn tôi cũng chưa từng gặp. Đối phương rất cẩn thận, thực sự rất khó tra ra. Triệu Bác An gật đầu: “Không sao, chỉ cần anh nói ra tất cả những gì anh biết là được. “Tôi có thể nói, nhưng mấy anh em của tôi… Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương