Phong Ca thì vẫn giữ vẻ lười biếng, không thèm để tâm, “Chúng tôi làm việc lâu nay chỉ nhìn tiền, không nhìn người. Ai thuê thì làm, đơn giản vậy thôi. Nhưng lần này, anh em tôi làm việc chưa xong, người cũng chưa về, khách hàng còn tức giận, trả tiền cũng không sòng phẳng. Chuyện này khiến chúng tôi tổn thất nặng nề, cậu nói xem, tôi có nên đòi lại chút lợi tức không?” Hoắc Huy Kiệt nhếch môi, ánh mắt lạnh băng: “Muốn tiền? Tôi có thể trả, nhưng các người phải đồng ý điều kiện của tôi.” “Cậu trả?” Phong Ca nhướng mày đầy hứng thú, “Cậu có thể trả bao nhiêu?” Hoắc Huy Kiệt giơ một bàn tay lên, “Gấp năm lần số tiền mà bên kia trả cho anh.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương