Diệp Hiếu Nghị bước ra ngoài, nhìn thấy Diệp Lương Yên thì vô cùng ngạc nhiên, “Chị! Sao chị lại đến đây?” “Chị đến thăm bà nội, bà có đỡ hơn không?” “Ừm, chị vào đi.” Diệp Hiếu Nghị đứng sang một bên nhường đường, Diệp Lương Yên và Lâm Thanh Viên cùng bước vào phòng bệnh. Bà Diệp nằm trên giường, đôi mắt khẽ nheo lại khi nhìn Diệp Lương Yên, “Tiểu Yên, con đến rồi.” Sau này, Diệp Lương Yên đã nhiều lần nhớ lại khoảnh khắc này. Một người phụ nữ già nua, tóc đã điểm bạc, gương mặt nghiêm nghị, giọng nói nhẹ bẫng, không chút cảm xúc, “Tiểu Yên, con đến rồi.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương