“bố, sao bố không về nhà trước mà đến thẳng đây?” Giang Chi Hành—bố của Giang Dục Đường, bước lên hỏi. Giang Chính Uyên không báo trước cho bất kỳ ai về việc ông quay lại. Ngay cả bà cụ Giang cũng không hay biết, ông chỉ dẫn theo quản gia chú Mặc rồi về nước. “Về nhà?” Giọng ông cụ đầy châm chọc, “Nhà nào? Ở đây có còn cái nhà nào thuộc về tôi sao?” Vừa nói, ông vừa quay sang mắng thẳng mặt con trai mình: “Anh làm bố kiểu gì vậy? Suốt ngày chỉ biết lo cho bản thân, anh có bao giờ thực sự quan tâm đến con trai mình không?!” “...” Giang Chi Hành cứng đờ cả người, nhưng không dám phản bác dù chỉ một lời. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương