Cô không thể chịu nổi nữa, nhất là khi anh đang ở ngay trước mặt cô. Cô không phải thánh nhân, cô hiểu rõ mình đã trúng thuốc, cô không thể kiểm soát được khát khao có được anh.

Trong đáy mắt anh là một màu đen sâu thẳm.

“Lâm Văn Duyệt, em có biết mình đang nói gì không…

Lời anh bỗng chững lại.

Lâm Văn Duyệt đột ngột lao đến, dùng môi mình bịt chặt môi anh.