Ngày hôm đó, trời đổ cơn mưa lớn ở nước M. Cơn mưa xối xả trút xuống, cuốn sạch mọi bụi bẩn, khiến cả thế giới dường như trở nên tinh khiết hơn, nhưng cũng lạnh lẽo hơn. Diệp Lương Yên khoác trên người bộ đồ đen, cầm chiếc ô đen, lặng lẽ đứng giữa nghĩa trang. Không gian yên tĩnh, trang nghiêm. Trên bia mộ, bức ảnh cô gái nhỏ cười rạng rỡ, đôi mắt trong veo như một thiên thần. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương