Về độ dày mặt mũi của ai đó, Diệp Lương Yên cảm thấy có thể mang ra so đấu với tường thành rồi. Cô lườm anh một cái, bỗng nhiên nổi hứng nghịch ngợm, lùi bước về phía sau, đối diện với Giang Dục Đường. Hai người đi dọc theo con đường rợp bóng cây trong khuôn viên trường, bầu không khí học đường đậm nét khiến Diệp Lương Yên, vẫn còn là sinh viên, cảm thấy vô cùng thân thuộc. Không xa phía trước chính là sân thể thao, từ trong đó vọng ra những tràng reo hò cùng âm thanh va chạm của bóng và khung rổ. “Có phải đang có trận đấu không nhỉ?” Diệp Lương Yên tò mò bước lại gần. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương