Hứa An Tĩnh ghé sát lại, cười trêu chọc: “Giang thiếu gia sắp tới đón cậu đúng không? Hai người cũng xa nhau nhiều ngày rồi nhỉ? Đúng là ‘tiểu biệt thắng tân hôn’*, huống hồ còn đang trong thời kỳ tân hôn, tình cảm ngọt ngào…” “Ôi chao! Lương Yên muội muội, chị sai rồi! Đừng chọc nữa! Hahaha, buông tay đi mà! Diệp Lương Yên không nói nhiều, vươn tay chọt lét eo Hứa An Tĩnh, khiến cô ấy cười lăn cười bò, vừa hét vừa nhảy loạn cả lên, thu hút không ít ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh. “Còn dám nói linh tinh nữa không? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương