Diệp Hân Vinh cảm thấy hơi rợn người, rượu cũng tỉnh bớt. Người đàn ông bỗng nhếch môi cười tà: “Vậy… cô còn nhớ tôi tên gì không? Anh ta nhìn cô chằm chằm, nụ cười vẫn mê hoặc nhưng ánh mắt lại sâu thẳm khó lường. Diệp Hân Vinh cau mày. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương