Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy khỏi cơn say, nhìn cảnh tượng hỗn độn cùng bầu không khí ám muội trong phòng, cả hai đều lâm vào trầm mặc. Bốn mắt nhìn nhau, chẳng biết phải nói gì. “Khụ, chuyện đó…” Cô vừa lên tiếng, giọng nói trầm lạnh của anh bỗng vang lên: “Chuyện tối qua, cứ xem như chưa từng xảy ra.” “…” Cô trợn mắt nhìn anh mấy giây, sau đó hất chăn ngồi dậy, lạnh giọng: “Mẹ kiếp, anh nghĩ tôi muốn xảy ra chuyện chắc? Chẳng qua là hai người say rượu rồi vô tình lên giường thôi, anh tưởng tôi để ý lắm sao?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương