Thôi vậy, xem như nể tình anh ta còn biết đường quay về, chuyện tối nay cô sẽ bỏ qua.

Cô đặt ly nước xuống, bước ra ngoài.

Vừa lúc thấy một bóng người loạng choạng bước vào cửa, bước chân xiêu vẹo, mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

Phòng khách không bật đèn, chỉ có ánh đèn hành lang chiếu sáng một khoảng mờ mờ.

Diệp Hân Giai bước tới, theo bản năng đưa tay đỡ lấy anh ta, trách móc: