Bà ta bước tới trước mặt hai chị em, nước mắt lập tức trào ra, nghẹn ngào nói: “Hân Giai, Hân Vinh, hai đứa sẽ không nhẫn tâm nhìn anh họ các con gặp chuyện không may, nhìn bác cả của các con khổ sở như vậy, đúng không? Diệp Hân Giai và Diệp Hân Vinh đứng cạnh nhau, theo bản năng lùi một bước. Nếu có thể, hai người họ đương nhiên không muốn dính dáng gì đến chuyện này. Triệu Ngưng Lan nhận ra biểu cảm của hai chị em có gì đó không ổn, sắc mặt lập tức thay đổi, giọng nói trở nên gấp gáp: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương