Lần này, sau một hồi chuông dài, điện thoại bỗng nhiên được kết nối.

Diệp Lương Yên vui mừng: “Uyển Dao, là mình đây. Cậu khi nào về?”

Đầu dây bên kia im lặng một lát, sau đó một giọng nam trầm ấm nhưng xa lạ vang lên: “Xin chào, chủ nhân của chiếc điện thoại này là bạn của cô sao?”

“…” Diệp Lương Yên sững người. “Anh là ai?”

“À, tôi tình cờ gặp bạn của cô. Hiện giờ cô ấy đang bất tỉnh trong bệnh viện. Nếu có thể, cô có thể đến ngay được không?”