Buổi sáng trời còn chưa sáng, An Tình đã bị Apple kéo ra khỏi giường. Thời tiết càng ngày càng lạnh, An Tình cũng càng ngày càng buồn ngủ, cô nhắm mắt lại, tựa vào cột giường: “Sớm như vậy bảo tôi rời giường làm gì? Apple cầm bộ đồ ngủ trên móc áo khoác lên người An Tình: “Thiếu phu nhân, hôm nay cô phải đi học đó. “Đi học thì còn sớm, để cho tôi ngủ một chút đi. Apple đỡ lấy bóng dáng An Tình ngã xuống giường: “Thiếu phu nhân, không còn sớm đâu, hầu hạ cô rửa mặt xong ăn sáng xong, sau đó ngồi xe đến trường, thời gian vừa đủ luôn đó. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương