Nghe tiếng kêu rên của Thiên Hữu, An Tình không hề động đậy: “Mạng đã tận rồi, cầm mấy thứ này có ích lợi gì chứ. “Nhưng không có mấy thứ này, cuộc sống của tôi sẽ không còn ý nghĩa gì nữa. Khóe miệng An Tình giật giật: “Đồ đạc không còn có thể mua lại mà. Thiên Hữu ôm cái rương, vẻ mặt đau đớn: “Đắt lắm đó. “Tôi sẽ mua cho anh. An Tình hào phóng nói. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương