“Làm sao tôi có thể phản bội cô được, tôi chết cũng không chịu nói, bọn họ không có cách nào với tôi, chỉ có thể đánh tôi trút giận thôi. Nghe được những lời này, lửa giận trong đáy mắt An Tình càng dữ dội, xem ra không thể để Thiên Hữu tiếp tục ở trong phòng nghiên cứu. “Bị người ta đánh thảm như vậy, vì sao còn không chịu rời đi? “Cô nghĩ rằng tôi không muốn rời đi à, bây giờ tôi bị bọn họ giam lỏng, tìm được cô bọn họ mới có thể thả tôi đi. Bàn tay An Tình vỗ một cái “rầm lên bàn, tiếng nghiến răng ken két vang lên: “Tôi thấy bọn họ càng ngày càng không xem tôi ra gì rồi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương