Ánh trăng nhàn nhạt, chiếu lên khuôn mặt sắc bén của An Tình.

Ánh mắt lạnh như băng sương, sâu không thấy đáy, khí thế cường đại làm cho người ở đây.

Không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Giọng nói lạnh lùng của cô không có một tia dao động.

Đôi môi khẽ mở ra: “Cô là cái thá gì?