Vì kết quả từ nhà xuất bản mãi vẫn chưa có, Đỗ Thiên Long lo lắng rằng bản thảo của mình có thể bị từ chối, nên mấy ngày nay hễ có thời gian là cậu lại điên cuồng sáng tác. Không biết có phải do áp lực khiến cậu bùng nổ cảm hứng hay không, nhưng cuốn sổ mới mua đã có thêm mấy tác phẩm mới.

Tiểu Phương biết việc nghi ngờ Đỗ Thiên Long như vậy có phần không hay, nhưng quả thật cậu vẫn chưa thể kết nối nội dung trong cuốn sổ với hình ảnh người thanh niên trẻ trung trước mặt. Vì thế, thay vì trả lời câu hỏi của Đỗ Thiên Long, cậu lại nói: “Cậu có thể cho tôi xem những tác phẩm mới được không?”

Đỗ Thiên Long không chút nghi ngờ, lập tức lấy cuốn sổ mới ra và đưa cho Tiểu Phương.

Tiểu Phương lật giở nhanh các trang, và càng xem, mắt cậu càng mở to.

Đúng là phong cách này! Đúng là cảm giác quen thuộc và lối viết đó!