Cuối cùng, Đỗ Vũ Lâm đã đến trước cửa văn phòng của Giám đốc Vương. Người đi cùng gõ cửa, và sau khi nhận được phản hồi từ giám đốc, anh ta cười nói với Đỗ Vũ Lâm: “Đồng chí Đỗ, anh vào đi, giám đốc đang ở bên trong.” Đỗ Vũ Lâm gật đầu, nói lời cảm ơn rồi thầm xin lỗi trong lòng. Chắc hẳn khi vào trong, giám đốc Vương sẽ tức giận khi phát hiện người đến không phải là Đỗ Minh Nguyệt mà là anh. Người đưa đón này cũng không dễ dàng gì, chắc sẽ bị mắng vì đã không làm tròn nhiệm vụ. Đỗ Vũ Lâm khẽ lắc đầu rồi đẩy cửa bước vào. Bên trong, giám đốc Vương vừa nghe thư ký báo rằng người của nhà máy hải sản đã đến thì vô cùng phấn khởi. Ông chỉnh lại quần áo, cố gắng nở một nụ cười hiền lành để tạo ấn tượng tốt với Đỗ Minh Nguyệt, mong cô quên đi những uất ức khi rời khỏi nhà họ Lâm. Nhưng nụ cười của ông chỉ vừa nở được một giây thì chợt cứng đờ lại khi nhìn thấy người bước vào không phải là Đỗ Minh Nguyệt mà là Đỗ Vũ Lâm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương