Đỗ Kiến Quốc thấy vậy liền vội vàng đứng dậy đi đến bên anh cả Đỗ Vũ Kỳ, sốt ruột hỏi: “Anh cả, mau đưa thư cho tôi xem!” Đỗ Vũ Kỳ cũng cười rạng rỡ, vừa đưa thư cho Đỗ Kiến Quốc vừa nhanh chóng tóm tắt lại nội dung quan trọng trong thư: “Ba, Vũ Lâm sau này sẽ làm việc ở nhà máy của Minh Nguyệt, nó cũng đã trở thành công nhân rồi!” Người mà Đỗ Vũ Kỳ luôn cảm thấy có lỗi nhất chính là em trai Đỗ Vũ Lâm, giờ thấy em trai có việc làm, anh cũng là người vui mừng nhất trong nhà. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương