Sáng sớm hôm sau, cả nhà đều dậy sớm. Vì đang ở nhà người khác, Nữu Nữu khi tỉnh dậy cũng không dám chạy lung tung, chỉ ngoan ngoãn nằm trong lòng mẹ, đợi mẹ và Đỗ Minh Nguyệt thức dậy. Khi Đỗ Minh Nguyệt mở mắt, cô nhìn thấy một đôi mắt to tròn, long lanh đang chăm chú nhìn mình. Nhìn kỹ lại, thì ra là Nữu Nữu đáng yêu. Cô thấy tâm trạng tốt lên, bèn véo nhẹ đôi má mũm mĩm của Nữu Nữu rồi đứng dậy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương