Xuân Anh thấy cô ấy nói không giống như đang hành động bộc phát, mà là đã suy nghĩ thấu đáo, thậm chí đã cân nhắc rất lâu để đưa ra quyết định này, cũng không khuyên nữa. “Được, ngày mai chị sẽ đến tận nơi giúp em hòa giải. Bây giờ đã muộn rồi, em lại bị thương, hãy nghỉ ngơi một đêm đã. “Nhà em bây giờ không tiện quay về, hay là ở lại nhà chị đi, nhà chị còn phòng trống. Tối nay, Vương Lãng vừa đánh cô ấy, có lẽ vẫn còn đang trong cơn giận, Xuân Anh không dám tưởng tượng nếu Trịnh Chiêu Đệ quay về nhà sẽ xảy ra chuyện gì. Nghe vậy, Trịnh Chiêu Đệ chưa kịp từ chối thì Đỗ Minh Nguyệt bên cạnh đã nhanh chóng nói. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương