Bạch Thương Đông không nói hai lời, đưa tay ôm lấy thân thể mềm mại của Bích Hải Tình vào trong ngực, mặt Bích Hải Tình đầy mắc cỡ đỏ bừng, vùng vẫy vài cái nhưng căn bản là không có tác dụng gì, bị Bạch Thương Đông ôm vào phòng đặt ở trên giường lớn. Ở dưới dâm uy của Bạch Thương Đông, Bích Hải Tình đã rất nhanh chịu khuất phục, đồng ý trợ giúp Bạch Thương Đông phá vỡ phong ấn vô điều kiện. Bạch Thương Đông cũng không sợ nàng đổi ý, hai người bây giờ đã ngồi chung trên một chiếc thuyền, hắn xảy ra chuyện thì Bích Hải Tình cũng không chạy khỏi. “Sớm biết như vậy, ta tuyệt đối sẽ không nói cho ngươi biết ta có thể phá phong ấn.” Bích Hải Tình hận hận nói. “Ngươi nhất định là cố ý.” Bạch Thương Đông nháy mắt nói. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương