Bạch Thương Đông cũng không lo lắng tới vấn đề an toàn của Ưu Vân Hoa Phù Dung, ai dám cướp Ưu Vân Hoa Phù Dung ở bên trong Ma Hoàng Thành, đó nhất định chính là tự tìm chết.

Hơn nữa vì bảo trì thời gian Ưu Vân Hoa Phù Dung nở hoa, trên mặt có phong ấn giam cầm cực mạnh, coi như là một kích toàn lực của cường giả cấp Ma Đế, cũng không thể ảnh hưởng tới Ưu Vân Hoa Phù Dung, cho nên Bạch Thương Đông cũng không lo lắng hoa sẽ bị người khác làm hỏng.

Nhưng chờ tới lúc Bạch Thương Đông thấy được bụi hoa kia, lại có chút thất vọng, bụi hoa này sai khác quá nhiều so với trong tưởng tượng, giống như là một gốc thủy tiên chưa nổ, hoàn toàn không tương xứng với sự xinh đẹp và lực lượng thần kỳ ở trong truyền thuyết kia.

Hoàn toàn không có hứng thú tiếp tục nhìn, Bạch Thương Đông ôm chậu hoa đi trở về.

Nhìn thấy Bạch Thương Đông ôm chậu hoa đi, Ngọc Ảnh Ma Đế trốn ở trong bóng tối cười lạnh một tiếng, hắn ta đã để cho phong ấn trên chậu hoa mở ra một tia, trên đường Ưu Vân Hoa Phù Dung sẽ thoát ra một tia Vân Mộng Lực, một khi Bạch Thương Đông thiếp đi ở trên đường, để cho Phục Phong bỏ lỡ thời gian nở hoa, đến lúc đó chỉ sợ là Phục Phong sẽ không tùy tiện bỏ qua cho Bạch Thương Đông đang ngủ ở chỗ đó.