Ánh mắt của Bạch Thương Đông đã hoàn toàn bị sóng sức mạnh tạo thành ở ngoài thân Phục Phong hấp dẫn, những sóng sức mạnh tràn ra ngoài kia đã tạo thành thực chất mà mắt trần cũng có thể thấy, giống như khói như mây lượn lờ ở ngoài thân thể Phục Phong.

Lực lượng biến ảo như vậy, so với lúc trước Bạch Thương Đông quan sát Kính Trần tấn thăng Chí Nhân còn mạnh hơn không biết bao nhiêu lần, làm người ta sâu sắc cảm ngộ được chỗ thâm ảo bất phàm của loại lực lượng này.

Bây giờ Bạch Thương Đông đã hoàn toàn biết rõ tại sao Bát hoàng tử lại liều mạng muốn tới nơi này hầu hạ Phục Phong như vậy, chỉ là ở khoảng cách gần quan sát lực lượng biến ảo sinh ra lúc Phục Phong ăn uống, như vậy tất cả đều đáng giá.

Coi như là không có chỗ tốt của Quả Ma Phong, chỉ quan sát đạo mây mù này, cũng đủ để bù đắp được tất cả giá trị lao động.

Bạch Thương Đông chỉ nhìn một hồi, trong lòng cũng đã có cảm ngộ, nếu không phải là sợ quấy rầy Phục Phong ăn uống, bây giờ hắn hận không thể đem tất cả cảm ngộ trong lòng, hóa thành mây mù biến ảo bay múa ra ngoài.