Sau khi Bạch Thương Đông đến, mới phát hiện ra mình suy đoán thực sự là quá không thể tưởng tượng nổi, nơi này không có Nhân loại, càng không có Ma Vật gì cả.

Trong kho hàng lớn như thế, bày đầy tảng đá lớn nhỏ không đều, có tảng cao tới mấy trượng, tảng nhỏ thậm chí chỉ lớn chừng quả đấm, khắp nơi đều là tảng đá chất đống như núi, so với núi đá chân chính chỉ sợ cũng không kém bao nhiêu.

Nhưng mà những đá này mặc kệ là lớn hay nhỏ, hình dáng đều giống như đá cuội, bề ngoài đều là màu xám.

“Những tảng đá này chính là thức ăn của Phục Phong đại nhân?” Bạch Thương Đông quay sang Ma Vương kia hỏi.

“Đá gì? Đây là Quả Ma Phong, đặc biệt hái tới từ Ma Phong Cốc.” Ma Vương kia khinh thường bĩu môi nói: “Nhưng mà ngươi nói những thứ này là tảng đá cũng được, thậm chí so với tảng đá còn cứng rắn hơn nhiều, hơn nữa mặc kệ là Thần Quang hay là Ma Quang, cũng đều vô hiệu đối với Quả Ma Phong, chỉ có thể dựa vào khí lực đập bể vỏ ngoài, lấy hạt bên trong ra cung cấp cho Phục Phong đại nhân ăn.”