Bạch Thương Đông vốn tưởng rằng vào hoàng cung thì sẽ có thể thấy được Ma Hoàng, ai biết được Kính Trần để cho hắn vào hoàng cung, chỉ là sắp xếp cho hắn một công việc, để cho hắn sao chép sách ở bên trong một tòa tàng thư lâu trong hoàng cung. Mỗi ngày Bạch Thương Đông làm việc từ sáng sớm đến tối, chép các loại sách vở điển tịch, trên căn bản thì những loại điển tịch này đều là thi từ ca phú do Ma nhân, Á nhân và Nhân loại viết kể từ lúc Ma Hoàng Thành được thành lập tới nay, phàm là bài nào có chút danh tiếng đều được ghi lại lưu giữ ở chỗ này. “Để cho ta làm những việc này rốt cuộc là có ý tứ gì đây?” Trong lòng Bạch Thương Đông âm thầm suy tư, nhân vật như l Kính Trần, làm việc hẳn là phải có thâm ý gì mới đúng, không có khả năng chỉ làm ra một ít sắp xếp không có ý nghĩa. Nhưng Bạch Thương Đông lại thật sự là không nghĩ ra, hắn ở chỗ này sao chép sách để làm gì đó, mặc dù nơi này cũng là ở bên trong hoàng cung, nhưng mỗi ngày có khả năng nhìn thấy, cũng chỉ là một ít thủ vệ và nhân viên quản lý tàng thư lâu mà thôi, căn bản là không có khả năng nhìn thấy hoàng đế. Mà ở trong đó cũng không giấu đồ vật loại hình công pháp bí kíp gì cả, sao chép những bài thi từ ca phú này đối với hắn hình như cũng không có chỗ nào hay. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương