Bích Hải Tình hơi hơi ngẩn người, không nghĩ tới Bạch Thương Đông lại thậm chí là ngay cả đề mục gì đều không nghe rõ, cũng không biết là hắn đang làm gì.

Nhưng bây giờ cũng không phải là thời điểm để oán trách, Bích Hải Tình cũng lặng lẽ viết mấy chữ lên trên người Bạch Thương Đông, nói đề mục mà đặc sứ xuất ra cho hắn biết.

Sau khi Bạch Thương Đông nghe xong đề mục không nhịn được hơi hơi ngẩn người, bởi vì đề mục mà đặc sứ đưa ra, lại là muốn những người này lấy « Nam Nhi Tự Cường » làm đề, viết ra một bài thơ ca.

Bạch Thương Đông nhìn Bích Hải Tình một cái, khó trách Bích Hải Tình lại nhìn hắn như vậy, đây là bài Đạo Ca do hắn viết, ở Hắc Thủy Hà đại chiến với quân đội của Đông Thổ Ma Quốc, làm cho Đông Thổ Ma Quốc đại bại mà về, còn làm cho một Ma Đế bị chết trận.

Không nghĩ tới đặc sứ của Ma Quốc lại dùng tên bài hát này làm đề mục, chỉ là Liệt Thổ Cảnh là một thủ phủ thuộc về Đông Thổ Ma Quốc, chưa chắc đã biết cuộc chiến Hắc Thủy Hà, dù sao thì chiến dịch có một Ma Đế bị chết, đối với Đông Thổ Ma Quốc thật sự thì cũng không coi vào đâu cả.