Cũng không nói đến kết quả, Bạch Thương Đông nằm uỵch xuống giường, ngáp một cái nói: “Cần phải biết rõ tình huống trong thành cho người hầu xong mới có thể quyết định, hôm nay ngủ trước đã, ngươi có muốn ngủ cùng hay không?”

“Hừ.” Bích Hải Tình không thèm để ý đến Bạch Thương Đông, ngồi ở trên ghế nghỉ ngơi.

Thế nhưng Bạch Thương Đông lại vẫy tay một cái, Bích Hải Tình lập tức không tự chủ được đi tới giường, tự mình chui vào trong ngực Bạch Thương Đông.

Bạch Thương Đông từ phía sau ôm lấy Bích Hải Tình, ngón tay vuốt ve gương mặt nàng, cười hì hì nhẹ giọng nói ở bên tai nàng: “Ngươi là vợ của ta, nếu như không ngủ cùng với ta, bị vị Ma Vương kia phát hiện ra thì sẽ có phiền phức.”

Bích Hải Tình xấu hổ giận dữ đỏ bừng cả khuôn mặt, muốn nói ra điều gì thế nhưng lại bị Bạch Thương Đông khống chế căn bản là không thể nói ra được một chữ, chỉ có thể ngoan ngoãn để Bạch Thương Đông ôm.