Bạch Thương Đông cảnh giác nhìn người kia, nhưng sau khi nhìn kỹ, lại phát hiện ra đó lại là một Á nhân.

Á nhân kia vừa nói chuyện vừa từ trong biển đi lên bờ, trong tay còn đang nắm hai tảng đá, giống như là nham thạch dưới đáy biển, không biết là dùng để làm gì.

ắ Á ế Á Á”Chúng ta là Nhân loại.” Bạch Thương Đông đáp, hắn đã gặp qua không ít Á nhân, lúc ở Ma giới càng đã tiếp xúc với không ít Á nhân, cũng không xa lạ gì với Á nhân.

“Nhân loại các ngươi tới nơi này làm gì? Không sợ bị Ma Vật ăn sao?” Á nhân kia hết sức kỳ quái nhìn Bạch Thương Đông và Bích Hải Tình.

Hiển nhiên là có chút kinh ngạc với vẻ xinh đẹp của Bích Hải Tình, nhìn Bích Hải Tình một lúc lâu mới tiếp tục nói: “Mau trở về tòa thành cho người hầu đi thôi, nếu không bị Ma Vật phát hiện ra, cô nương xinh đẹp như vậy mà bị ăn thì đáng tiếc.”