“Bạch công tử yêu quý, lúc ngươi nhìn thấy ta, nói rõ là ngươi đã xúc động chiếc nhẫn truyền tống tới bên trong Hoang Cổ của Đông Thổ Ma Quốc rồi. Không hề sai, bây giờ chỗ ngươi đứng chính là Đông Thổ Ma Quốc, hơn nữa cũng là ta cố ý để cho ngươi đi tới nơi này.”

Hình ảnh của Phó Vũ Sam mỉm cười tiếp tục nói: “Không nên giận ta, cũng không cần làm hư hại phù văn, đây chỉ là một tia Thần Quang lưu ảnh do ta lưu lại, chịu không nổi chấn động mạnh, nếu không sẽ lập tức tiêu tán, xin nghe ta nói hết lời.”

Bạch Thương Đông bất đắc dĩ nhìn Phó Vũ Sam, không biết tại sao nàng phải đưa cho chính mình một chiếc nhẫn như vậy, lại đem chính mình truyền tống đến Đông Thổ Ma Quốc.

“Ngươi mặc dù ở Đông Thổ Ma Quốc, nhưng mà lại khác với những địa phương khác, chủ nhân của vùng đất chỗ ngươi ở, là một vị Ma Hoàng đồng ý tiếp nhận tu sĩ Nhân loại thành tâm ra sức, hơn nữa còn vô cùng hướng tới văn hóa của Nhân loại, ta cần ngươi mượn tự thân tài hoa đi đả động vị Ma Hoàng kia, hơn nữa thu được tín nhiệm của hắn, sau đó giúp ta trộm một món đồ.”

“Bạch công tử, có lẽ ngươi cảm thấy chuyện này không có quan hệ gì tới ngươi, ta không nên cho ngươi đi mạo hiểm như vậy, thế nhưng trên thực tế vật như vậy cũng xác thực là không có quan hệ gì với ngươi, thế nhưng với ta nó lại vô cùng quan trọng, có thể nói là còn quan trọng hơn so với mạng của ta, nếu như ngươi có thể giúp ta lấy được món đồ kia, ta sẽ đồng ý với bất kỳ điều kiện gì của ngươi.”