Chí Nhân Vô Thanh trợn mắt ngoác mồm ngẩn ra ở nơi đó, ông ta bảo trì tư thế này đã gần nửa giờ rồi. Ông ta thật sự là không thể tin được, ca khúc vốn nghe cũng nghe không hiểu lúc trước kia, sau khi cải biến thành Đạo Ca, cộng hưởng vậy mà kinh người đạt tới chín thành tám. Không sai, chính là chín thành tám, so với chín thành bảy theo như lời của Bạch Thương Đông còn cao hơn một chút, điều này làm cho Chí Nhân Vô Thanh đã ngơ ngác nửa ngày vẫn còn chưa tỉnh lại. Mặc dù bài Đại Đạo Ca này được chính tay ông ta sửa đổi mà thành, nhưng ông ta vẫn không có biện pháp nào tin tưởng, bài Đại Đạo Ca này lại có thể đạt mức độ cộng hưởng kinh người chín thành tám. “Tại sao có thể là chín thành tám được?” Chí Nhân Vô Thanh hơi giật mình tự lẩm bẩm, khắp khuôn mặt đều là vẻ phức tạp. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương