Chí Nhân Vô Thanh trợn to hai mắt nghe Bạch Thương Đông hát bài « Vạn Lý Trường Thành Không Bao Giờ Đổ » kia, sau khi nghe xong, chỉ là đầu đầy dấu hỏi, không biết đến cùng là Bạch Thương Đông đang hát cái gì, căn bản là ca từ cũng nghe không hiểu.

“Bài hát như vậy cũng có thể đạt tới cộng hưởng chín thành bảy?” Trong lòng Chí Nhân Vô Thanh càng thêm khinh thường.

Cũng khó trách Chí Nhân Vô Thanh nghe không hiểu, Bạch Thương Đông hát là nguyên bản tiếng Quảng Đông, chỉ có nguyên bản mới có hương vị, mà loại ngôn ngữ địa phương này, đương nhiên là Chí Nhân Vô Thanh nghe không hiểu.

Nhưng sở dĩ Chí Nhân Vô Thanh khinh thường, càng nhiều là bởi vì trước đó đã có ấn tượng không tốt, cho nên theo bản năng có chút chê bai bài hát này.

“Ca khúc này của ngươi đừng nói là chín thành bảy, có thể sửa đổi thành Đại Đạo Ca hay không cũng còn là vấn đề.” Sau khi Chí Nhân Vô Thanh nghe xong lạnh giọng nói.