“Ngươi đồng ý làm một bài Đại Đạo Ca cho Thần Dụ Thành chúng ta, đó đương nhiên là chuyện cực tốt, nhưng mà...” Phó Vũ Sam nghe Bạch Thương Đông nói xong, lại có chút do dự.

“Phó cô nương có chỗ nào khó xử sao?” Bạch Thương Đông hỏi.

Phó Vũ Sam cười khổ nói: “Làm Đại Đạo Ca sư cho Thần Dụ Thành của ta là một lão đầu có tính khí rất xấu, muốn để cho ông ta hỗ trợ, sợ rằng có chút khó khăn.”

“Chỉ là để cho ông ta giúp ta sửa đổi ca khúc đã sáng tác thành Đại Đạo Ca, chuyện này hẳn không phải là việc gì khó chứ?” Bạch Thương Đông nói.

“Khó thì không khó, nhưng tính khí của lão đầu kia rất bướng bỉnh, hơn nữa còn tương đối cao ngạo, lúc trước Đại Đạo Ca ở Thần Dụ Thành đều là do một mình ông ta làm, căn bản là không cho phép người khác nhúng tay. Lần trước ta ở Thần Dụ Thành quảng bá sử dụng « Nam Nhi Tự Cường » của ngươi đã để cho ông ta rất không cao hứng, nếu như ngươi đi tìm ông ta nhờ hỗ trợ, chỉ sợ là ông ta sẽ không cho ngươi sắc mặt gì tốt.” Phó Vũ Sam bất đắc dĩ nói.