“Phó Vũ Sam... Phụ vũ sơn... Trên núi có mưa... Tuyết...” Bạch Thương Đông cẩn thận suy nghĩ một chút, lúc này mới hiểu, thì ra cái tên Phó Vũ Sam này căn bản là chữ “Tuyết“.

Đào Toàn Phương vẫn còn đang kêu gào, đang mong đợi Tuyết Thánh sẽ ra tay thu thập Bạch Thương Đông như thế nào, chỉ cần Tuyết Thánh ra tay, nhiệm vụ của hắn ta cũng coi như là xong rồi, không phụ hắn ta khổ cực nằm vùng ở Thần Dụ Thành nhiều năm như vậy.

Nhưng Tuyết Thánh đến trước mặt Bạch Thương Đông, lại đột nhiên vươn ngọc thủ, một cái tát đánh lên trên mặt Đào Toàn Phương, lập tức tát cho Đào Toàn Phương nằm gục trên đất, trong lòng khiếp sợ tới cực điểm, bụm lấy khuôn mặt của chính mình hoàn toàn không thể tin được tất cả mọi chuyện đang xảy ra.

Lấy hiểu biết của hắn đối với Tuyết Thánh, tuyệt đối là Tuyết Thánh sẽ không sợ thiếu cung chủ của Ngọc Hư Cung gì đó, hoặc có lẽ là Tuyết Thánh còn có chút thống khoái đối với Ngọc Hư Cung.

Nhưng bây giờ người của Ngọc Hư Cung đập phá ở trong Thần Dụ Thành của nàng, vậy mà nàng không động thủ với Bạch Thương Đông, ngược lại còn tát một cái đánh ngã Đào Toàn Phương xuống đất, không chỉ là Đào Toàn Phương ngẩn ra, người khác thấy một màn như vậy cũng đều ngây người.