“Nếu như đủ khả năng, tự nhiên là tại hạ sẽ vui vẻ ra sức cho Phó cô nương.” Bạch Thương Đông vừa nói vừa thầm nghĩ trong lòng: “Không đủ sức, ca ca cũng không phải người sĩ diện, khẳng định là sẽ mặc xác ngươi.” Ra ngoài dự đoán của Bạch Thương Đông, Phó Vũ Sam từ trong một cái rương ở trong xe, lấy một quyển trục đi ra, sau khi mở ra lại là một bức tranh. Phó Vũ Sam mỉm cười nói với Bạch Thương Đông: “Tiểu nữ bất tài, vẽ một bức tranh, vốn là muốn muốn xứng một bài thơ, nhưng sau khi vẽ xong, lại vẫn không nghĩ ra câu thơ nào hay, không biết là có thể mời Bạch công tử giúp ta xứng một bài thơ với bức tranh này hay không?” Bạch Thương Đông hơi có chút ngoài ý muốn, không nghĩ tới Phó Vũ Sam lại yêu cầu hắn làm chuyện này, không khỏi cẩn thận quan sát bức tranh kia. Vẽ trên bức tranh là một gốc cây hoa, đóa hoa kiều diễm ướt át, màu sắc hồng diễm vô cùng xinh đẹp, Bạch Thương Đông cũng không biết đây là loài hoa gì, chẳng qua là là cảm thấy vẽ vô cùng không tệ, có chút hương vị bừng bừng trên giấy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương