Từng thanh Kiếm khí bố trí chằng chịt ở trên võ đạo tràng, giống như mộ kiếm, một người đứng ở trong kiếm, bốn phía đều là khí tức xơ xác tiêu điều. “Không biết có vị sư huynh nào đồng ý chỉ điểm một chút không?” Hứa Anh Kiệt đứng ở trong kiếm trận, ánh mắt quét nhìn khán đài của võ đạo tràng, trong lúc nhất thời vậy mà không người trả lời. Người có năng lực đánh một trận với Hứa Anh Kiệt, đều biết lý do Hứa Anh Kiệt tới lần này, cũng không muốn nhúng tay vào trong đó, mà người không biết ẩn tình trong chuyện này, cũng không phải là đối thủ của Hứa Anh Kiệt, sau khi liên tục thua hai mươi mấy trận, đã không còn ai ra sân nữa. Đột nhiên, chỉ thấy một người đi vào trong võ đạo tràng, trên khán đài lập tức trở nên náo nhiệt, bởi vì bọn họ thấy được người vào sân kia chính là đại đệ tử của chưởng môn Ngọc Hư Cung Bạch Thương Đông. “Các hạ là ai?” Hứa Anh Kiệt nhìn thấy Bạch Thương Đông, ánh mắt lập tức lóe lên, biết mà còn giả vờ hỏi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương