Mới qua mấy ngày, Bạch Thương Đông đã dương dương đắc ý dẫn Mạc Sương trở về bái kiến lão phu nhân, Mạc Sương thấy bộ dáng đắc ý kia của Bạch Thương Đông, hận không thể đạp hai phát lên trên mông hắn. Lão phu nhân vô cùng vui mừng, còn tặng cho Mạc Sương một sợi dây chuyền, nói là bảo vật gia truyền của Bạch gia gì đó, đời đời tương truyền cho nàng dâu của Bạch gia gì đó, dù sao cũng để cho Mạc Sương rất vui vẻ, mở miệng gọi một tiếng lão phu nhân rất vui vẻ. Bạch Thương Đông cũng không tin sợi dây chuyền kia lại là đồ gia truyền gì đó, sau đó hỏi lão phu nhân một câu, lão phu nhân liếc hắn một cái nói: “Ta bây giờ truyền xuống, không phải là bảo vật gia truyền của Bạch gia sao.” Bạch Thương Đông không còn gì để nói, cảm giác lão phu nhân còn vô lại hơn cả mình nữa, cũng đúng với lý luận kia, không phải người một nhà không vào cùng một cửa. Hai nhà Bạch Mạc đang chuẩn bị hôn lễ, nhưng chỉ là đính hôn trước, sau khi lão phu nhân và Mạc gia bàn chuyện xong, đám cưới còn cần đợi thêm một đoạn thời gian nữa. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương