Mặc dù trong lòng Mạc Sương hơi xấu hổ, nhưng khi nhìn Bạch Thương Đông nửa quỳ như kỵ sĩ, hơn nữa vẻ mặt đầy nghiêm túc chính trực, lại nhìn trên tay hắn tỏa ra thần quang nhàn nhạt, nàng lại thầm nghĩ có phải hắn thật sự đang làm chuyện gì nghiêm chỉnh hay không, có lẽ nàng đã hiểu lầm hắn. Nhìn vẻ mặt và bộ dáng lúc này của Bạch Thương Đông, không biết tại sao, nàng luôn cảm giác dáng vẻ của hắn làm người ta rất cảm động. Trong lúc nàng do dự, Bạch Thương Đông cũng nắm lấy bàn chân nhỏ trắng nõn rồi xoa nắn, từng luồng thần quang bao quanh bàn chân, một cảm giác thoải mái khó mà diễn tả truyền từ trên bàn chân tới, khiến Mạc Sương thoải mái đến mức suýt nữa đã rên rỉ thành tiếng. Gương mặt Mạc Sương đã đỏ bừng, nàng không dám nhìn Bạch Thương Đông, chỉ đành nhắm hai mắt lại, hơi nghiêng đầu sang một bên, để Bạch Thương Đông xoa nắn bàn chân ngọc ngà chưa từng bị nam nhân nào đụng chạm qua của nàng. Bạch Thương Đông sử dụng phương pháp đấm bóp bắp chân mà kiếp trước từng được hưởng thụ qua, hơn nữa hắn có thần quang, bắt đầu nhẹ xoa bóp chân ngọc cho Mạc Sương. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương