“Tử Y!” Bạch Thương Đông kinh ngạc nhìn chủ nhân của bàn tay kia, bất ngờ chính là Tử Y với ánh mắt có chút mê ly kia. Không biết khi nào vậy mà Tử Y đã đi tới cạnh ao nước, mà lúc này Quang Chi Linh kia đang bị hắn nắm ở trong tay, giống như là nắm một con cá trạch vậy. Trong lòng Bạch Thương Đông kinh hãi, hắn vừa mới cảm thấy trên đời này không thể có người nào bắt được Quang Chi Linh này, Tử Y đã đem Quang Chi Linh bắt vào trong tay, làm sao có thể không khiến cho hắn sợ hãi được. “Ngươi muốn bắt nó à?” Tử Y đi tới trước mặt Bạch Thương Đông, cầm Quang Chi Linh trong tay đưa đến trước mặt Bạch Thương Đông, dường như hắn bắt lấy Quang Chi Linh kia, chỉ là vì nhìn thấy Bạch Thương Đông muốn bắt nó mà thôi. Bạch Thương Đông có chút ngơ ngác nhìn Tử Y: “Ngươi không muốn sao?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương