Thần Trấn Sơn không yên tâm để cho một mình Thần Lộng Ngọc đi ra ngoài, mỗi lần đều bồi Thần Lộng Ngọc cùng đi ra ngoài, chậm trễ một ít tiến độ tu hành, đến bây giờ vẫn còn chưa hoàn thành phôi Thần Khí.

Bạch Thương Đông cũng không lo lắng cho bọn họ, toàn tâm toàn ý chế tạo phôi, lấy năng lực cÁ Nhân của hai người Thần Trấn Sơn và Thần Lộng Ngọc, ở bên trong Tiểu Luân Động Thiên này, có khả năng lưu bọn họ lại thật đúng là không có mấy người.

Thần Trấn Sơn theo Thần Lộng Ngọc đi dạo khắp nơi trong Tiểu Luân Động Thiên, cũng không gặp được nguy hiểm gì, thật sự là dáng vẻ của hai người kia đều giống như minh châu ngọc lộ, ăn mặc quần áo đều là đồ tốt, vừa nhìn đã biết không phải là có xuất thân tầm thường, coi như đám Chân Nhân bình thường nổi lên tâm tư gì, cũng không dám có ý định với bọn họ.

“Thất ca, đó là cái gì?” Thần Lộng Ngọc chỉ tới một ngọn núi nhỏ ở cách đó không xa, khắp khuôn mặt đều là vẻ tò mò.

Thần Trấn Sơn nhìn theo hướng ngón tay của Thần Lộng Ngọc, ngọn núi nhỏ đó cũng không có gì kỳ lạ, chính là một ngọn núi đá có thể tùy ý nhìn thấy bên trong Tiểu Luân Động Thiên, đại khái cũng chỉ cao mấy trăm mét, ở bên trong quần thể núi cũng không hề thu hút.