“Quang Chi Linh... Nơi này làm sao lại có Quang Chi Linh...” Bạch Thương Đông vừa mừng vừa sợ nhìn vào bên trong ao nước suối.

ồ ắ ế ố ắ ố ể ố ắ ốMột thứ đồ vật toàn thân trắng tinh, vảy xếp kín khít tạo hình giống như dương chi bạch ngọc, hai mắt óng ánh trong suốt, trên lưng có bảy điểm huỳnh quang, giống như rắn giống như lươn đang ở trong ao chậm rãi du động chơi đùa.

Thần quang trên người vật này ẩn giấu, linh quang chớp động, giống như là trong cơ thể có ngàn vạn ngôi sao đang tập trung chiếu vào, không phải là con của Nhật Nguyệt Tinh tam quang thai nghén ra, Linh Tử trong Quang Chi Tuyền thì là vật gì.

“Chuyện gì xảy ra? Tại sao không có chư thiên tinh thần dị tượng xảy ra, Quang Chi Linh lại đã sinh ra, hơn nữa lúc Quang Chi Linh sinh ra, phải bay nhảy ở bên trên nguồn suối, để phun ra trọc quang ở bên trong thân thể, Quang Chi Linh này sao lại không có động tác gì, cứ như vậy chơi đùa ở trong ao nước... Không đúng... Thần quang trên người Quang Chi Linh ẩn nấp, rõ ràng là thành hình đã lâu, dường như đã không khác gì sinh linh khác, đây tuyệt không phải là Quang

Chi Linh mới sinh ra, Quang Chi Linh này ít nhất là đã sinh ra mấy ngàn mấy vạn năm trước rồi...” Trong lòng Bạch Thương Đông mừng như điên, hắn chỉ là tới đây nhìn một chút, vậy mà lại phát hiện ra Quang Chi Linh mà người khác cả đời cũng chưa chắc có thể thấy được một, như thế làm sao mà không khiến hắn mừng rỡ như điên được.