“Bạch Chân Nhân, nếu ngài cảm thấy khó xử, ta sẽ lập tức rời liền đi. Nếu như ngài cảm thấy chuyện làm ăn này có thể bàn bạc thì môn bí kỹ này coi như là phí ta trả cho ngài vì giúp ta xử lý nguy cơ, ngoài ra phù chú của ngài ta sẽ mua với giá gấp đôi giá thị trường.” Vương Cuồng Đồ kể lại đầu đuôi câu chuyện rồi đi thẳng vào vấn đề với Bạch Thương Đông đạo.

Bạch Thương Đông rất động tâm, lấy được một môn bí kỹ Thánh phẩm cấp Chân Nhân rất có thể là môn mà mình cần, hơn nữa còn có thể bán hết phù chú trên tay với giá cao, những điều kiện này đều vô cùng tốt, bình thường sợ rằng không cần nghĩ sẽ chuyện tốt như vậy.

Về phần Hỏa Lôi Vương gì đó, Bạch Thương Đông lại không thèm để trong lòng, Tiểu Luân Động Thiên chỉ có Chân Nhân mới có khả năng tiến vào, trong những người cùng cấp Chân Nhân, Bạch Thương Đông không sợ bất luận kẻ nào, chỉ một Chân Nhân cũng dám tự xưng là vương, Bạch Thương Đông vốn khinh thường kẻ này.

Bạch Thương Đông trầm ngâm nói: “Đúng ta ta tinh thông bí kỹ phù chú, chẳng qua là bí kỹ phù chú của ta có chút đặc biệt, phù chú chế ra hơi khác phù chú bình thường, ngươi có yêu cầu gì đối với phù chú không ?”

“Không có yêu cầu, chỉ cần là Thượng phẩm cấp Chân Nhân là được.” Vương Cuồng Đồ thấy Bạch Thương Đông có vẻ hứng thú, lập tức quá đỗi vui mừng.