“Các hạ có chuyện gì ?” Bạch Thương Đông mở cửa, nhìn thấy bên ngoài có một Chân Nhân mà hắn không biết, chừng ba mươi tuổi, lông mày chữ nhất, trên mép có hai hàng râu cá trê, trên mặt nở nụ cười như con buôn.
“Các hạ chính là Bạch Chân Nhân sao? Tại hạ là Vương Cuồng Đồ, có mở một cửa tiệm nho nhỏ ở Tiểu Luân Động Thiên, coi như cũng có chút danh tiếng nhỏ.” Vương Cuồng Đồ vừa nói, trong tay đưa tới một hộp gỗ nhỏ cho Bạch Thương Đông: “Lần đầu gặp mặt, đây là một chút lòng thành, bất thành kính ý, đều là một ít vật nhỏ bán trong tiệm.”
“HÌnh như ta không quen biết các hạ.” Bạch Thương Đông cũng không đưa tay nhận, ở thế giới này có đủ loại năng lực ly kỳ cổ quái, ai biết được nhận đồ vật của hắn, có thể gặp phải chuyện gì hay không.
“Bạch Chân Nhân không cần hiểu lầm, ta cũng không có ác ý, tiệm nhỏ của ta cung cấp rất nhiều loại phục vụ, đặc biệt là người có thân phận có địa vị giống như Bạch Chân Nhân ngài, bình thường tu luyện nhất định là vô cùng khổ cực, không cần thiết vì chuyện nhỏ như mua sắm một ít đồ dùng hàng ngày mà phải tự mình rời khỏi Tinh Luân Tuyền, cửa tiệm nhà ta chính là cung cấp những phục vụ này, nếu Bạch Chân Nhân cần gì, chỉ cần gửi một tấm phù truyền tin, ta sẽ giúp
ngài đặt mua thỏa đáng, về giá tiền cũng xin ngài yên tâm, đều là giá thị trường, nếu thật sự ngài cảm thấy đắt, có thể cự tuyệt nhận hàng.”