“Tử Y!” Bạch Thương Đông nghẹn ngào kêu lên, trên một tảng đá hơi nghiêng bên cạnh sơn đạo, một người tuổi trẻ tuấn tú ngơ ngác ngồi ở đó, ánh mắt giống như đang nhìn về phương xa, nhưng trong mắt lại có chút trống rỗng.
Mặc dù trên mặt Tử Y lấm lem nước bùn, quần áo cũng rách rưới, giống như một tên ăn mày, nhưng Bạch Thương Đông chỉ cần liếc mắt đã nhận ra được, Bạch Thương Đông sẽ vĩnh viễn không quên vẻ mặt đờ đẫn độc nhất ở Tử Y, nếu người này ở trên địa cầu, thì dáng vẻ này được gọi là ngốc manh.
“Tử Y, tại sao ngươi lại ở chỗ này ?” Bạch Thương Đông hưng phấn vọt tới trước người Tử Y, từ khi từ biệt ở Ma giới, hắn cũng không gặp lại Tử Y, mặc dù trong lòng mơ hồ cảm thấy Tử Y sẽ không dễ dàng chết đi như thế, nhưng vẫn không tránh được phải nghĩ ngợi, bây giờ gặp lại Tử Y, một tảng đá vốn đè trên lồng ngực cũng được buông xuống.
Nhưng Tử Y lại ngơ ngác liếc mắt nhìn Bạch Thương Đông, sau đó ánh mắt vẫn trống rỗng nhìn về phía xa xa.
“Ngươi biết thằng ngốc kia à? Hắn không nhớ gì cả, ngày nào cũng ngồi ở chỗ đó nhìn trời, nếu như không có chúng ta bố thí thức ăn cho hắn, chỉ sợ hắn đã sớm chết đói, ngươi là người nhà của hắn sao? Nếu đúng thì nhanh mang hắn đi đi, lúc nào hắn cũng ngồi ở chỗ đó chiếm chỗ, ảnh hưởng tới chúng ta làm ăn.” Một vị Chân Nhân bày sạp bên cạnh nói.